Nó cúi đầu nhìn gương mặt chan chứa sự chân thành cùng mong đợi của Thôn Lôi thú, lại liếc mắt nhìn quanh đám linh sủng kẻ thì hóa hình, kẻ thì giữ nguyên bản thể kia —— không một ai bị xích sắt trói buộc, cũng chẳng có kẻ nào bị cấm chế giam cầm.
Cơn bão sấm sét cuộn trào trong đôi con ngươi dựng đứng của nó đã lắng xuống quá nửa.
"... Nếu ngươi thật sự đối đãi với linh sủng đúng như lời đã nói, vậy thì ký khế ước đi. Nếu ngày sau để bản tọa phát hiện ngươi chỉ coi bản tọa như tay sai để sai bảo——" Nó khựng lại một chút, giọng nói trầm thấp nhưng đã không còn vẻ sắc bén như vừa rồi: "Bản tọa tuyệt đối không tha cho ngươi."




